Cải thiện làm tăng tốc độ các ứng dụng Web 2.0

  • 11:23 SA 30/07/2014
  • 2771 lượt xem
  • 0 bình luận

Giới thiệu

Với sự xuất hiện và phổ biến của các ứng dụng Web 2.0, và cách con người sử dụng Internet đã thay đổi, một xu hướng mới đã bắt đầu, nó tạo ra một cách tiếp cận người dùng là trung tâm nhiều hơn để quản lý nội dung, chia sẻ thông tin, trao đổi thông tin, làm việc theo nhóm, v.v... Từ quan điểm kỹ thuật, các ứng dụng Web 2.0 không đem lại nhiều đột phá công nghệ mới. Tuy nhiên, các ứng dụng này thực sự đã đem đến một mô hình mới cho việc sử dụng Internet. Các ứng dụng Web 2.0 ngày nay có nhiều đặc tính tiêu biểu, bao gồm có một trình khách phong phú, một kích thước trang lớn, nhiều mục nhỏ trên một trang, quá nhiều mã JavaScript, v.v... Các đặc tính này có thể gây ra vấn đề về hiệu năng ở phía trình duyệt, nhất là trong các tình huống mạng đường dài. Các vấn đề về hiệu năng có thể gây ảnh hưởng tiêu cực đến trải nghiệm của người sử dụng, và thậm chí bạn có thể không nhận thức được các vấn đề này. Do các nhà phát triển có các điều kiện mạng thật tuyệt vời nên tất cả các vấn đề về hiệu năng khó có thể bộc lộ hết.

Bài viết này bắt đầu với một phân tích về các sự kiện chủ yếu của các ứng dụng Web 2.0 điển hình và giải thích cách mà chúng sẽ gây ảnh hưởng đến hiệu năng bên trình duyệt như thế nào. Sau đó nó mô tả một bộ phận rất quan trọng của hiệu năng về phía trình duyệt, đó là bộ nhớ lưu sẵn (cache) ở phía trình duyệt. Bằng cách sử dụng các thiết lập cơ chế nhớ sẵn thích hợp, bạn có thể cung cấp cho những người sử dụng của bạn một trải nghiệm tốt với ứng dụng của bạn. Nếu bạn không có một thiết kế chính sách nhớ sẵn tổng thể, nó không những mang lại cho bạn một hiệu năng kém, mà còn có thể gây ra một số khiếm khuyết về mặt chức năng.

Có nhiều quy tắc ảnh hưởng đến cơ chế nhớ sẵn của trình duyệt. Chỉ kể ngắn gọn, chúng bao gồm các quy tắc Cache-Control (Điều khiển nhớ sẵn), Etag, Expires (Hết hiệu lực), Last-Modified (Lần sửa đổi gần nhất), và Vary (Biến đổi). Tất cả các thiết đặt này đều có các ý nghĩa khác nhau và tình huống sử dụng tốt nhất khác nhau. Khó khăn là ở chỗ không phải tất cả các trình duyệt phổ biến đều có cùng một hành vi đối với cùng các thiết lập. Do đó bạn nên biết chính xác cách thức mà các trình duyệt này sẽ làm việc trước khi bạn quyết định sử dụng chúng. Bài viết này xem xét các hành vi đối với các trình duyệt phổ biến nhất hiện nay trên thị trường: Internet Explorer, Firefox, Chrome, và Safari.

 

Bối cảnh

Trong môi trường Internet hiện nay, các ứng dụng Web 2.0 đang trở nên phổ biến hơn. Nhiều trang Web xây dựng trên công nghệ Web 2.0, chẳng hạn như Facebook, Youtube, v.v... IBM cũng có các ứng dụng Web 2.0, chẳng hạn như Lotus Connections và Lotus Mashups.

Có một phương pháp luận cơ sở cho thời gian đáp ứng của trình duyệt:

·         Thời gian đáp ứng của trình duyệt = Thời gian phía máy chủ + Thời gian tải trang + Thời gian biểu hiện của trình duyệt

·         Thời gian tải trang = (Số lượng các yêu cầu / Tương tranh) * Độ trễ + Tổng kích thước trang / Băng thông

Trong các phương trình trên:

·         "Thời gian phía máy chủ” là thời gian dành cho các tiến trình phía máy chủ, chẳng hạn như việc xác thực của LDAP hoặc lấy thông tin từ một cơ sở dữ liệu.

·         "Thời gian biểu hiện của trình duyệt” là thời gian để trình duyệt biểu hiện trang và bao gồm cả các hoạt động chẳng hạn như thi hành JavaScript và phân tích ngữ pháp cây DOM.

·         "Số lượng các yêu cầu” là số các yêu cầu HTTP.

·         "Tương tranh” là số lượng các kết nối song song đến máy chủ mà trình duyệt đang có.

·         "Tổng kích thước trang” là kích thước toàn bộ của một trang.

·         "Độ trễ” và “Băng thông” là các số đo về tình trạng của mạng. Trong một môi trường mạng khoảng cách xa thông thường, băng thông là khoảng 1M và độ trễ là khoảng 100 miligiây. Do đó, việc giảm còn 100 KBytes về kích thước hoặc giảm còn 1 yêu cầu có thể tiết kiệm được 0,1 giây trong thời gian đáp ứng.

Xin lưu ý rằng vì tính phức tạp của tình huống thế giới thực, phương trình này có thể không bao hàm hết tất cả các tình huống.

Trong một ứng dụng Internet phong phú Web 2.0 điển hình (thí dụ, Lotus Mashup Maker), trước tiên trình duyệt gửi yêu cầu xác định dạng thức đến máy chủ. Sau khi nhận được dữ liệu phản hồi về xác định dạng thức, trình duyệt sẽ gửi yêu cầu dữ liệu tới máy chủ. Sau đó trình duyệt sẽ biểu hiện trang này cho người sử dụng. Trong mẫu hình này, có nhiều yêu cầu các mục nhỏ chẳng hạn như các tệp tin JavaScript, tệp tin CSS, v.v... Trong một môi trường mạng đường dài, nó có thể gây ra các vấn đề về hiệu năng phía khách mà sẽ ảnh hưởng nghiêm trọng đến trải nghiệm của người sử dụng. Phần lớn các tệp tin là tệp tin tĩnh, có thể được đưa vào bộ nhớ sẵn (cached), nên nếu bạn thêm vào các cache-control (điều khiển nhớ sẵn) chính xác, tiêu đề hết hiệu lực, và một số siêu dữ liệu tiêu đề khác ảnh hưởng đến việc nhớ sẵn của trình duyệt, bạn có thể cải thiện một cách rõ rệt trải nghiệm của người sử dụng.

 

Cơ chế nhớ sẵn của trình duyệt

Có một số quy tắc ảnh hưởng đến bộ nhớ sẵn của trình duyệt. Trong phần này, chúng ta sẽ thảo luận từng cái một.

 

Cache-Control

Cache-Control (điều khiển nhớ sẵn) là quy tắc quan trọng nhất. Trường này dùng để xác định rõ các chỉ thị mà toàn bộ các cơ chế nhớ sẵn (caching mechanisms) dọc theo chuỗi yêu cầu/đáp ứng phải tuân theo. Các chỉ thị quy định các hành vi nhằm ngăn chặn bộ nhớ đệm gây nhiễu loạn bất lợi đến yêu cầu hay đáp ứng. Các chỉ thị này thường đè lên các thuật toán nhớ sẵn mặc định. Các chỉ thị về nhớ sẵn là đơn hướng, theo nghĩa là sự hiện diện của một chỉ thị trong một yêu cầu không hàm ý rằng cùng một chỉ thị đó được áp dụng cho đáp ứng.

Định nghĩa cache-control là: Cache-Control = "Cache-Control" ":" cache-directive (chỉ thị nhớ sẵn). Bảng 1 cho thấy các giá trị có thể áp dụng được.

 

Bảng 1. Các giá trị chỉ thị nhớ sẵn thông dụng

Cache-directive (chỉ thị nhớ sẵn)

Mô tả

public (công cộng)

Toàn bộ nội dung sẽ được đưa vào bộ nhớ sẵn..

private (riêng tư)

Nội dung chỉ được nhớ sẵn trong bộ nhớ sẵn riêng tư.

no-cache (không nhớ sẵn)

Toàn bộ nội dung sẽ không được đưa vào bộ nhớ sẵn.

no-store (không lưu trữ)

Toàn bộ nội dung sẽ không được nhớ sẵn trong bộ nhớ sẵn hoặc trong một tệp tin tạm Internet.

must-revalidation/proxy-revalidation (phải tái xác nhận / proxy tái xác nhận)

Nếu nội dung đã nhớ sẵn đã cũ, phải gửi yêu cầu đến máy chủ/proxy để xác nhận lại nó.

max-age=xxx (xxx là số)

Sau xxx giây, nội dung đã nhớ sẵn trở nên cũ

Bảng 2 cho thấy trình duyệt sẽ gửi lại yêu cầu đến máy chủ hay sẽ sử dụng nội dung đã nhớ sẵn trong các tình huống khác nhau.

 

Bảng 2 cho thấy trình duyệt sẽ gửi lại yêu cầu đến máy chủ hay sẽ sử dụng nội dung đã nhớ sẵn trong các tình huống khác nhau

Chỉ thị nhớ sẵn

Mở một cửa sổ trình duyệt mới

Nhấn Enter trong cửa sổ gốc

Làm mới

Nhấn nút Back

public

Trình duyệt biểu hiện trang từ bộ nhớ sẵn.

Trình duyệt biểu hiện trang từ bộ nhớ sẵn.

Trình duyệt gửi lại yêu cầu đến máy chủ.

Trình duyệt biểu hiện trang từ bộ nhớ sẵn.

private

Trình duyệt gửi lại yêu cầu đến máy chủ.

Khi xuất hiện lần đầu, trình duyệt gửi yêu cầu đến máy chủ. Sau đó nó biểu hiện trang đó từ bộ nhớ sẵn.

Trình duyệt gửi lại yêu cầu đến máy chủ.

Trình duyệt biểu hiện trang từ bộ nhớ sẵn.

no-cache/no-store

Trình duyệt gửi lại yêu cầu đến máy chủ.

Trình duyệt gửi lại yêu cầu đến máy chủ.

Trình duyệt gửi lại yêu cầu đến máy chủ.

Trình duyệt gửi lại yêu cầu đến máy chủ.

must-revalidation/proxy-revalidation

Trình duyệt gửi lại yêu cầu đến máy chủ.

Khi xuất hiện lần đầu, trình duyệt gửi yêu cầu đến máy chủ. Sau đó nó biểu hiện trang đó từ bộ nhớ sẵn.

Trình duyệt gửi lại yêu cầu đến máy chủ.

Trình duyệt biểu hiện trang từ bộ nhớ đệm.

max-age=xxx (xxx là số)

Sau xxx giây, trình duyệt gửi lại yêu cầu đến máy chủ.

Sau xxx giây, trình duyệt gửi lại yêu cầu đến máy chủ.

Trình duyệt gửi lại yêu cầu đến máy chủ.

Sau xxx giây, trình duyệt gửi lại yêu cầu đến máy chủ.

Cache-Control là thiết lập quan trọng nhất liên quan đến bộ nhớ sẵn của trình duyệt vì nó đè lên các thiết lập khác chẳng hạn như Expires (Hết hiệu lực) và Last-Modified (đã sửa đổi gần nhất). Hơn nữa, do các hành vi của trình duyệt về cơ bản là như nhau, đặc tính này là cách hiệu quả nhất để xử lý vấn đề nhớ sẵn chung cho nhiều trình duyệt.

Cache-Control là thiết lập quan trọng nhất liên quan đến bộ nhớ sẵn của trình duyệt vì nó đè lên các thiết lập khác chẳng hạn như Expires (Hết hiệu lực) và Last-Modified (đã sửa đổi gần nhất). Hơn nữa, do các hành vi của trình duyệt về cơ bản là như nhau, đặc tính này là cách hiệu quả nhất để xử lý vấn đề nhớ sẵn chung cho nhiều trình duyệt.

 

Expires

Trường tiêu đề của thực thể Expires đưa ra ngày và giờ mà sau đó thì đáp ứng được coi là cũ. Một mục nhớ sẵn đã cũ không thể được bộ nhớ sẵn (hoặc một bộ nhớ sẵn của proxy hoặc một bộ nhớ sẵn của tác nhân người sử dụng) trả lại một cách bình thường, nếu nó trước tiên không được xác nhận bởi máy chủ gốc (hoặc bởi một bộ nhớ sẵn trung gian mà có một bản sao tươi mới của thực thể). (Ghi chú: chỉ thị điều khiển nhớ sẵn max-age và s-maxage sẽ đè lên tiêu đề Expires.)

Expires nhận các giá trị theo khuôn dạng sau: "Expires: Sun, 08 Nov 2009 03:37:26 GMT". Nếu ngày mà nội dung được xem đến là trước ngày đã cho, nội dung đó không được coi là hết hiệu lực và sẽ được lấy ra từ bộ nhớ sẵn. Nếu ngày đó đã qua, nội dung bị coi là đã hết hiệu lực, và bộ nhớ sẵn sẽ có một hành động nào đó. Bảng 3-6 cho thấy các hành vi khác nhau của trình duyệt đối với các hoạt động khác nhau của người sử dụng.

 

Bảng 3. Các hành động ứng với hiệu lực của nhớ sẵn khi người sử dụng mở một cửa sổ trình duyệt mới

Firefox 3.5

IE 8

Chrome 3

Safari 4

Nội dung không cũ.

Trình duyệt biểu hiện trang từ bộ nhớ sẵn.

Trình duyệt gửi lại yêu cầu đến máy chủ. Mã trả về là 200.

Trình duyệt biểu hiện trang từ bộ nhớ sẵn.

Trình duyệt biểu hiện trang từ bộ nhớ sẵn.

Nội dung là cũ.

Trình duyệt gửi lại yêu cầu đến máy chủ. Mã trả về là 200.

Trình duyệt gửi lại yêu cầu đến máy chủ. Mã trả về là 200.

Trình duyệt gửi lại yêu cầu đến máy chủ. Mã trả về là 200.

Trình duyệt gửi lại yêu cầu đến máy chủ. Mã trả về là 200.

Bảng 4. Các hành động ứng với hiệu lực của nhớ sẵn khi người sử dụng nhấn Enter trong cửa sổ trình duyệt gốc

Firefox 3.5

IE 8

Chrome 3

Safari 4

Nội dung không cũ.

Trình duyệt biểu hiện trang từ bộ nhớ sẵn.

Trình duyệt biểu hiện trang từ bộ nhớ sẵn.

Trình duyệt gửi lại yêu cầu đến máy chủ. Mã trả về là 304.

Trình duyệt gửi lại yêu cầu đến máy chủ. Mã trả về là 304.

Nội dung là cũ.

Trình duyệt gửi lại yêu cầu đến máy chủ. Mã trả về là 200.

Trình duyệt biểu hiện trang từ bộ nhớ sẵn.

Trình duyệt gửi lại yêu cầu đến máy chủ. Mã trả về là 200.

Trình duyệt gửi lại yêu cầu đến máy chủ. Mã trả về là 200.

Bảng 5. Các hành động ứng với hiệu lực của nhớ sẵn khi người sử dụng nhấn F5 để làm mới trang

Firefox 3.5

IE 8

Chrome 3

Safari 4

Nội dung không cũ.

Trình duyệt gửi lại yêu cầu đến máy chủ. Mã trả về là 304.

Trình duyệt gửi lại yêu cầu đến máy chủ. Mã trả về là 304.

Trình duyệt gửi lại yêu cầu đến máy chủ. Mã trả về là 304.

Trình duyệt gửi lại yêu cầu đến máy chủ. Mã trả về là 304.

Nội dung là cũ.

Trình duyệt gửi lại yêu cầu đến máy chủ. Mã trả về là 200.

Trình duyệt gửi lại yêu cầu đến máy chủ. Mã trả về là 200.

Trình duyệt gửi lại yêu cầu đến máy chủ. Mã trả về là 200.

Trình duyệt gửi lại yêu cầu đến máy chủ. Mã trả về là 200.

Bảng 6. Các hành động ứng với hiệu lực của nhớ sẵn khi người sử dụng nhấn phím Back hoặc Forward

Firefox 3.5

IE 8

Chrome 3

Safari 4

Nội dung không cũ.

Trình duyệt biểu hiện trang từ bộ nhớ sẵn.

Trình duyệt biểu hiện trang từ bộ nhớ sẵn.

Trình duyệt biểu hiện trang từ bộ nhớ sẵn.

Trình duyệt biểu hiện trang từ bộ nhớ sẵn.

Nội dung là cũ.

Trình duyệt biểu hiện trang từ bộ nhớ sẵn.

Trình duyệt biểu hiện trang từ bộ nhớ sẵn.

Trình duyệt biểu hiện trang từ bộ nhớ sẵn.

Trình duyệt gửi lại yêu cầu đến máy chủ. Mã trả về là 200.

Ghi chú: Tất cả các trình duyệt đều được giả định chạy với các thiết lập mặc định.

Last-Modified/E-Tag

Giá trị trường tiêu đề của thực thể Last-Modified (đã sửa đổi gần nhất) thường được sử dụng như một bộ xác nhận hiệu lực nhớ sẵn (cache validator). Nói đơn giản, một mục trong bộ nhớ sẵn được coi là có hiệu lực nếu thực thể không bị sửa đổi kể từ thời điểm ứng với giá trị Last-Modified. Giá trị trường tiêu đề đáp ứng ETag, một thẻ thực thể, cung cấp một bộ xác nhận hiệu lực nhớ sẵn “mờ đục”. Điều này cho phép sự xác nhận hiệu lực tin cậy hơn trong các tình huống khi việc lưu trữ ngày tháng sửa đổi là rất bất tiện, khi mà độ phân giải một giây của các giá trị ngày tháng HTTP là không đủ, hoặc khi mà máy chủ gốc muốn tránh các nghịch lý nhất định có thể phát sinh từ việc sử dụng ngày tháng sửa đổi.

Các trình duyệt khác nhau có các hành vi khác nhau đối với cấu hình. Bảng 7-10 cho biết các hành vi trình duyệt khác nhau đối với các hoạt động khác nhau của người sử dụng.

Bảng 7. Hành động ứng với Last-Modified E-Tag khi người sử dụng mở một cửa sổ trình duyệt mới

Firefox 3.5

IE 8

Chrome 3

Safari 4

Nội dung không bị thay đổi từ lần truy cập cuối cùng.

Trình duyệt gửi lại yêu cầu đến máy chủ. Mã trả về là 304.

Trình duyệt gửi lại yêu cầu đến máy chủ. Mã trả về là 200.

Trình duyệt gửi lại yêu cầu đến máy chủ. Mã trả về là 304.

Trình duyệt gửi lại yêu cầu đến máy chủ. Mã trả về là 304.

Nội dung đã bị thay đổi từ lần truy cập cuối cùng.

Trình duyệt gửi lại yêu cầu đến máy chủ. Mã trả về là 200.

Trình duyệt gửi lại yêu cầu đến máy chủ. Mã trả về là 200.

Trình duyệt gửi lại yêu cầu đến máy chủ. Mã trả về là 200.

Trình duyệt gửi lại yêu cầu đến máy chủ. Mã trả về là 200.

Bảng 8. Hành động ứng với Last-Modified E-Tag khi người sử dụng nhấn Enter trong cửa sổ trình duyệt gốc

Firefox 3.5

IE 8

Chrome 3

Safari 4

Nội dung không bị thay đổi từ lần truy cập cuối cùng.

Trình duyệt biểu hiện trang từ bộ nhớ sẵn.

Trình duyệt biểu hiện trang từ bộ nhớ sẵn.

Trình duyệt gửi lại yêu cầu đến máy chủ. Mã trả về là 304.

Trình duyệt gửi lại yêu cầu đến máy chủ. Mã trả về là 304.

Nội dung đã bị thay đổi từ lần truy cập cuối cùng.

Trình duyệt gửi lại yêu cầu đến máy chủ. Mã trả về là 200.

Trình duyệt biểu hiện trang từ bộ nhớ sẵn.

Trình duyệt gửi lại yêu cầu đến máy chủ. Mã trả về là 200.

Trình duyệt gửi lại yêu cầu đến máy chủ. Mã trả về là 200.

Bảng 9. Hành động ứng với Last-Modified E-Tag khi người sử dụng nhấn F5 để làm mới trang

Firefox 3.5

IE 8

Chrome 3

Safari 4

Nội dung không bị thay đổi từ lần truy cập cuối cùng.

Trình duyệt gửi lại yêu cầu đến máy chủ. Mã trả về là 304.

Trình duyệt gửi lại yêu cầu đến máy chủ. Mã trả về là 304.

Trình duyệt gửi lại yêu cầu đến máy chủ. Mã trả về là 304.

Trình duyệt gửi lại yêu cầu đến máy chủ. Mã trả về là 304.

Nội dung đã bị thay đổi từ lần truy cập cuối cùng.

Trình duyệt gửi lại yêu cầu đến máy chủ. Mã trả về là 200.

Trình duyệt gửi lại yêu cầu đến máy chủ. Mã trả về là 200.

Trình duyệt gửi lại yêu cầu đến máy chủ. Mã trả về là 200.

Trình duyệt gửi lại yêu cầu đến máy chủ. Mã trả về là 200.

Bảng 10. Áp dụng thiết lập không có bộ nhớ sẵn và người sử dụng nhấn phím Back hoặc Forward

Firefox 3.5

IE 8

Chrome 3

Safari 4

Nội dung không bị thay đổi từ lần truy cập cuối cùng.

Trình duyệt biểu hiện trang từ bộ nhớ sẵn.

Trình duyệt biểu hiện trang từ bộ nhớ sẵn.

Trình duyệt biểu hiện trang từ bộ nhớ sẵn.

Trình duyệt biểu hiện trang từ bộ nhớ sẵn.

Nội dung đã bị thay đổi từ lần truy cập cuối cùng.

Trình duyệt biểu hiện trang từ bộ nhớ sẵn.

Trình duyệt biểu hiện trang từ bộ nhớ sẵn.

Trình duyệt biểu hiện trang từ bộ nhớ sẵn.

Trình duyệt gửi lại yêu cầu đến máy chủ. Mã trả về là 200.

Ghi chú: Tất cả các trình duyệt đều được giả định chạy với các thiết lập mặc định.

Không có thiết lập nào liên quan đến bộ nhớ sẵn

Nếu bạn không xác định bất kỳ thiết lập nào liên quan đến bộ nhớ sẵn, các trình duyệt khác nhau có các hành vi khác nhau, và đôi khi các hành vi của cùng một trình duyệt lại khác nhau khi được chạy một vài lần trong cùng một tình huống. Điều đó có thể trở nên phức tạp. Ngoài ra, một nội dung nào đó không nên đưa vào bộ nhớ sẵn sẽ được nhớ sẵn, nó có thể gây ra các vấn đề về an ninh.

Các trình duyệt khác nhau có các hành vi khác nhau. Bảng 11 cho thấy các hành vi khác nhau của trình duyệt.

Bảng 11. Áp dụng thiết lập không có bộ nhớ sẵn và người sử dụng mở một cửa sổ trình duyệt mới

Firefox 3.5

IE 8

Chrome 3

Safari 4

Mở một trang mới.

Trình duyệt gửi lại yêu cầu đến máy chủ. Mã trả về là 200.

Trình duyệt gửi lại yêu cầu đến máy chủ. Mã trả về là 200.

Trình duyệt gửi lại yêu cầu đến máy chủ. Mã trả về là 200.

Trình duyệt gửi lại yêu cầu đến máy chủ. Mã trả về là 200.

Nhấn Enter trong cửa sổ gốc.

Trình duyệt gửi lại yêu cầu đến máy chủ. Mã trả về là 200.

Trình duyệt biểu hiện trang từ bộ nhớ sẵn.

Trình duyệt gửi lại yêu cầu đến máy chủ. Mã trả về là 200.

Trình duyệt gửi lại yêu cầu đến máy chủ. Mã trả về là 200.

Nhấn F5 để làm mới.

Trình duyệt gửi lại yêu cầu đến máy chủ. Mã trả về là 200.

Trình duyệt gửi lại yêu cầu đến máy chủ. Mã trả về là 200.

Trình duyệt gửi lại yêu cầu đến máy chủ. Mã trả về là 200.

Trình duyệt gửi lại yêu cầu đến máy chủ. Mã trả về là 200.

Nhấn phím Back hoặc Forward.

Trình duyệt biểu hiện trang từ bộ nhớ sẵn.

Trình duyệt biểu hiện trang từ bộ nhớ sẵn.

Trình duyệt gửi lại yêu cầu đến máy chủ. Mã trả về là 200.

Trình duyệt gửi lại yêu cầu đến máy chủ. Mã trả về là 200.

Ghi chú: Tất cả các trình duyệt đều được giả định chạy với các thiết lập mặc định.

Ví dụ áp dụng

Phần này cung cấp các ví dụ về phân tích một điểm Web để xác định hành vi nhớ sẵn đúng đắn bằng cách sử dụng cả công cụ thương mại của IBM và công cụ mã nguồn mở.

Roller Weblogger của Apache

Roller Weblogger của Apache là một ứng dụng Web 2.0 mã nguồn mở. Nó là máy chủ blog Java™ mã nguồn mở điều khiển các blog như blogs.sun.com, blog.usa.gov, IBM Lotus Connections, IBM Developer Works, và nhiều địa chỉ khác.

Trong bài này, chúng tôi chọn các blog của My developerWorks IBM làm ví dụ để giải thích chi tiết các thiết lập bộ nhớ sẵn. Hình 1 cho thấy một ảnh chụp màn hình của trang blog My developerWorks.

 

Tóm tắt

Do tính phức tạp của nhiều trình duyệt, các thiết lập bộ nhớ sẵn đúng đắn là rất quan trọng. Trong bài này, chúng tôi đã mô tả các cách làm tốt nhất sau đây:

·         Nhớ sẵn càng nhiều tệp tin càng tốt để có thể giảm bớt thời gian tải về và cải thiện hiệu năng.

·         Hãy sử dụng các chỉ thị điều khiển nhớ sẵn (cache-control) để xác định hành vi bộ nhớ sẵn càng nhiều càng tốt, nhất là đối với IE. Điều này làm giảm bớt sự không nhất quán giữa các trình duyệt khác nhau và là cách tốt nhất để cải thiện hiệu năng.

·         Đừng sử dụng "no settings related with cache." (không có thiết lập nào về bộ nhớ sẵn).

·         Với các thiết lập mặc định, khi được mở mới, trình duyệt IE hầu như luôn luôn gửi một yêu cầu đến phía máy chủ để lấy ra dữ liệu.

·         Nếu một trang không nên đưa vào bộ nhớ sẵn, hãy sử dụng " no-cache, no-store" để chắc chắn rằng trang đó sẽ không được đưa vào bộ nhớ sẵn, nhất là khi dữ liệu đó liên quan đến an ninh hoặc thông tin nhạy cảm.

·         Nếu không cần thiết, không sử dụng yêu cầu kiểu POST, vì nó không thể đưa vào bộ nhớ sẵn được.